MĂNG ĐEN - NGÀY TÔI ĐẾN

07/05/2021    670    4.76/5 trong 25 lượt 
 MĂNG ĐEN - NGÀY TÔI ĐẾN
Tôi đến Măng Đen vào một chiều hoàng hôn rực đỏ trên đồi thông, phía con đèo khúc khuỷu, lặng im, chỉ thấy rung động...Măng Đen không ồn ào và vội vã như Hà Nội, nhưng cũng không trầm lặng như cái cách người ta thường nhắc về vùng núi rừng Tây Nguyên...
Giờ là 11h đêm, ngoài trời đang mưa to. Măng Đen lúc này hơi se lạnh, không giống như cái lạnh của Hà Nội, Măng Đen lạnh nhưng vẫn còn chút gì đó ấm áp.
Mỗi lần không ngủ được, tôi lại muốn viết một cái gì đó, có thể là về anh, về tôi, về Hà Nội hay về Măng Đen, hoặc bất cứ thứ gì tôi cảm nhận được.

Măng Đen không ồn ào và vội vã như Hà Nội, nhưng cũng không trầm lặng như cái cách người ta thường nhắc về vùng núi rừng Tây Nguyên. Măng Đen cho tôi cảm giác yên bình đến lạ, cảm giác ấy cứ như vậy, từ từ, từ từ, từng nhịp, nhẹ nhàng, thong thả nhưng dư âm lại sâu đậm đến nỗi không cách nào miêu tả được.

Tôi đến Măng Đen vào một chiều hoàng hôn rực đỏ trên đồi thông, phía con đèo khúc khuỷu, lặng im, chỉ thấy rung động. Phải rồi, rung động như cái cách lần đầu tôi gặp anh, ấm áp như cái cách anh đến và xoa dịu đi vết thương lòng.
Mỗi đêm, tôi đều nhung nhớ cái cảm giác hít một hơi thật dài vào mỗi buổi sáng, trời Măng Đen nhiều sương, phủ trắng cả một thị trấn, lành lạnh nơi đầu mũi, thơm cái mùi của rừng núi. Cảm giác an yên, vậy là đủ.
Không biết mỗi lần như vậy, tôi lại có cảm giác thật quen thuộc, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố nhớ ra cảm giác đó là gì. Thì ra... 
Măng Đen trầm lặng như anh
Măng Đen nhẹ nhàng như anh
Măng Đen ấm áp như anh
Nắng Măng Đen rực rỡ như nụ cười của anh
Còn mưa Măng Đen... như nỗi buồn của anh, không cách nào ôm trọn và vỗ về.
Cảm giác bình yên, bình yên như ngày anh nói "Có anh ở đây rồi".

Nhưng... tôi sợ...
Sợ những cảm giác này một ngày nào đó cũng bỗng dưng biến mất khỏi cuộc đời mình, như cái cách anh mang mọi thứ đi xa, và khi quay đầu lại, anh không còn ở đây nữa...
Từ từ khép mi, nghe nhịp đập của trái tim, tiếng mưa vẫn rơi tí tách ngoài hiên, cười...

Phải rồi, đây đâu phải là Hà Nội...
Trang Cù Saguaro

Bình luận